BÀI HÁT PHỔ THƠ :TÔI BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI VẤP NGÃ
Khi đọc bài viết của Nguyễn Hưng Quốc đăng trên Blog đài VOA, giới thiệu bài thơ Tôi Biết Ơn Những Người Vấp Ngã của Nguyễn Tôn Hiệt , tôi xúc động và cảm hứng phổ bài thơ này thành ca khúc.
Bài thơ ca ngợi sự đóng góp của những nhà đấu tranh dân chủ trong nước, mặc dù họ đang ở trong tù, và con đường đi tìm tiếng nói tự do cho mọi người còn nhiều khó khăn, nhưng những đoạn đường họ đã đi thật cần thiết để nhiều người tiếp tục tiếp bước.
Nhà thơ dùng chữ biết ơn thật trang trọng thay cho chữ cám ơn thường tình. Tôi xin chép lại nguyên bài thơ.
Tôi biết ơn những người vấp ngã
Nguyễn Tôn Hiệt
Trên con đường đi tìm tiếng nói,
có những người vấp ngã sau khi đã đi được một đoạn.
Có những kẻ đã đặt bẫy cho họ vấp ngã.
Có những kẻ đã xô cho họ vấp ngã.
Có những kẻ đã cười thích thú khi chứng kiến những người vấp ngã.
Có những kẻ đã nhổ nước bọt lên những người vấp ngã.
Tôi biết ơn những người vấp ngã.
Tôi biết ơn đoạn đường mà những người vấp ngã đã đi được,
trước khi họ vấp ngã.
Họ vấp ngã,
nhưng mỗi lần họ vấp ngã
họ đã làm cho con đường của chúng ta ngắn thêm một đoạn.
Tôi tin chắc trong chúng ta sẽ còn nhiều người tiếp tục bước tới.
bước tới, bước tới, từ nơi những người đã vấp ngã,
không ngừng bước tới, bước tới,
và ngày chúng ta giành lại được tiếng nói,
chúng ta sẽ nói,
chúng ta sẽ hát ca,
và trong tiếng nói của chúng ta sẽ có tiếng nói của những người đã vấp ngã,
và trong lời hát ca của chúng ta
sẽ có lời hát ca của họ.
Bài thơ tự do có nhiều chữ âm trắc và khi phổ nhạc tôi đã thêm bớt chút đỉnh. Tiếng nói mà họ đi tìm là tiếng nói Tự Do, con đường đi tìm thật cam go. Dùng âm thể trưởng ( Major) và đoạn giữa tôi đổi sang âm thể thứ ( Minor), có những nốt buồn nhưng nhịp điệu mạnh lên vì ý thơ “ tôi tin chắc trong chúng ta sẽ còn nhiều người tiếp tục bước tới… để dành tiếng nói Tự Do.”
Mời quí vị nghe ca khúc phổ thơ của Trần Chí Phúc cùng tiếng hát tác giả và Ngọc Hồng. Bấm Nghe Nhạc Trần Chí Phúc và tìm bài.
Quí vị có thể xem bản nhạc chép bằng cách bấm TÔI BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI VẤP NGÃ
Thi ca, lý luận phê bình và âm nhạc kết hợp để làm thăng hoa ý nghĩa cuộc đấu tranh dân chủ tự do tại quê nhà. Cuộc đấu tranh vẫn không ngừng , “ ơi con đường đi tìm tiếng nói Tự Do sao cam go.”
San Jose , 12 tháng 1 năm 2010
BÀI HÁT BÃO LỤT MIỀN TRUNG
Quê tôi Tuy Hòa miền Trung. Nhà tôi sát con sông Chùa ( vì khúc sông này có nhiều chùa), một nhánh của sông Đà Rằng, còn gọi là sông Ba, con sông có lưu lượng lớn nhất Miền Trung vào mùa mưa.
Mỗi năm bão lụt tàn phá miền Trung, khoảng tháng 9 dương lịch trở đi, cái danh từ bão lụt miền Trung, đã có từ mấy chục năm và trở thành kỷ niệm đặc biệt.
Con sông trước nhà trở nên lớn hơn, những bọt bèo, những khúc gỗ, theo dòng nước lũ từ thượng nguồn rừng núi Trường Sơn chảy ra biển. Đến khi có vài trận mưa lớn thì nước sông bắt đầu dâng cao, từ từ tràn vào nhà , trở thành lụt. Trước đó đã chuẩn bị, đồ đạc kê cao lên. Nhưng có lần nước nữa đêm vào nhà, nằm ngủ nghe tiếng loảng xoảng xoong chảo trong nhà nổi lềnh bềnh chạm nhau, thức giấc, rọi đèn thì mới biết là lụt, nước lũ ào ào xuống đồng bằng mau quá, trở tay không kịp.
Hồi còn nhỏ đã nghe báo chí nói về cứu trợ bão lụt miền Trung mỗi năm, khi lớn lên vào Sài Gòn học, có cô bạn gái thường hay hỏi chuyện quê nhà mỗi khi có thiên tai đổ xuống miền Trung, rằng nhà của anh có sao không? Câu thăm hỏi thật ấm lòng dễ thương và mãi nhớ.
Đã viết nhiều ca khúc quê hương, tình yêu, vượt biển, thời sự suốt mấy chục năm. Năm nay 2009, tôi thầm nhủ phải hoàn tất một bài hát về bão lụt miền Trung, cuối cùng đã xong. Lời ca :
“Mỗi năm quê em miền Trung, bão lụt tràn về tàn phá, làng xóm phố xá tan hoang. Ruộng nương xinh tươi tiêu tan, làng thôn an vui xót xa, bao người màn trời chiếu đất.
Biển Đông năm nay bão cuồng, lũ nguồn tràn về hung dữ, tàn phá quê em xác xơ. Người thân nước lũ cuốn trôi, nhà yêu bão dữ phăng đi, đau lòng nhìn đàn con đói.
ĐIỆP KHÚC :Cứu giúp miền Trung, góp một bàn tay, tình nghĩa đồng bào. Miền Trung quê em, chìm trong tang thương, góp tay cứu trợ miền Trung.”
Cám ơn Mỹ Nhung, Thanh Vũ, Khắc Minh, Ngọc Diệp, Tiểu Muội, Phương Trang đóng góp tiếng hát, nhờ nhạc sĩ Nguyễn Long Khánh hòa âm và thu băng, trong hai ngày là xong, tập dợt khoảng vài chục phút rồi thu băng.
Xong bài hát, ngồi nghe lại cũng tạm được, gởi cho bạn bè và đưa lên Web để phổ biến, hi vọng mỗi năm sẽ lại nghe vì năm nào cũng cứu trợ bão lụt miền Trung.
Cái câu điệp khúc “cứu giúp miền Trung, góp một bàn tay, tình nghĩa đồng bào” , nghe thật cảm động. Tôi không dùng chữ miền Trung quê hương mà là quê em, nghe dễ thương.
Bài hát để nhớ lại một thời kỷ niệm tuổi thơ miền bão lụt, để nhớ những lần tham gia gây quỹ cứu trợ bão lụt trong đời và nhớ tới câu hỏi thăm của người tình năm xưa, nhà anh có bị ngập lụt không?
Các bạn muốn có bài nhạc chép xin bấm vào BÃO LỤT MIỀN TRUNG sẽ thấy. Muốn nghe, xin vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC.
ANH BIẾT EM BUỒN
Đời buồn nhiều hơn vui, có khi buồn vô cớ, có khi buồn vì đau đớn mất mát. Bèn thử viết một ca khúc để an ủi người yêu trong nỗi buồn nào đó.
“ Anh biết em buồn buổi sáng hôm nay. Không thấy mặt trời khuất sau đám mây. Anh biết em buồn chiều nay mưa tới, mưa gió gieo sầu trời đất chơi vơi.
Người yêu ơi xin em đừng khóc xin em đừng khóc nước mắt đừng rơi. Sẽ qua đau thương dẫu cho cuộc đời bao nhiêu vị đắng. Rồi ngày mai nắng sẽ tung tăng, nhìn bầy chim nhảy múa líu lo, xin em nụ cười người yêu ơi.
Anh biết em buồn buổi tối hôm nay. Những giấc mơ hồng đã vỗ cánh bay. Anh biết em buồn nữa đêm trống vắng. Xin để nỗi buồn như thoáng chiêm bao.”
Hát và thu âm rồi gởi cho bạn nghe, được mấy cô bảo thích và đưa lên mạng để khách thưởng thức. Có cô đòi sửa lại là Em Biết Anh Buồn.
Mời quí vị bấm vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc để nghe tiếng hát của tác giả với Anh Biết Em Buồn. Buồn khi được chia thì sẽ bớt buồn. Hi vọng là có ai đó sẽ hát bài này để tặng cho người yêu của mình.
CÁM ƠN TẤM LÒNG THẾ GIỚI
CA KHÚC KỶ NIỆM 30 NĂM QUỐC TẾ CỨU THUYỀN NHÂN VIỆT NAM- GENNEVA 20-7-1979 / SAN JOSE 20-7-2009
Ngày 10-4-1979 tôi đặt chân định cư tại Winnipeg Canada sau mấy tháng ở trại tị nạn Kota Bharu Mã Lai. Chuyến vượt biển tuy gian nan nhưng may mắn thuyền của tôi rất nhỏ, chứa 21 người, đến bờ bình an.
Tháng 7 năm 1979, mùa hè Winnipeg nắng đổ dài tới mười giờ đêm. Tôi ngồi đọc tờ báo tiếng Việt Dân Quyền có nhắc đến tin mấy chục quốc gia họp tại Geneva ngày 20-7- 1979 để bàn cách cứu thêm thuyền nhân.
Bản tin đó tôi nhớ tới hôm nay và sau này đọc thêm tài liệu biết rằng một nghị quyết của buổi họp lịch sử được đưa ra để từ đó các trại tị nạn mở rộng vòng tay đón ghe thuyền tị nạn cập bến, các nước nhận thêm thuyền nhân vào xứ sở của họ, các tàu bè ngọai quốc cứu vớt nhiều hơn các ghe thuyền trên Biển Đông, những người nhân ái và các hội đòan thiện nguyện dành nhiều cảm tình hơn cho những người gọi là Boat People.
Thời đó tôi hãnh diện là một thuyền nhân, đi đâu cũng được người bản xứ Canada hỏi thăm về chuyến vượt biển nguy hiểm của mình.
Lái xe phạm luật thì cảnh sát Canada biết là người tị nạn mới qua nên tha không phạt, vào hãng làm năng suất chậm nhưng không bị chủ đuổi vì là thuyền nhân Việt Nam. Mỗi buổi sáng chủ nhật đi nghe các nhà thờ nói về việc cứu giúp bảo trợ thuyền nhân mới qua. Ội hai chữ Boat People thật là dễ thương.
Tháng 7 năm 2009 là đúng 30 năm từ cái ngày 65 quốc gia họp để cứu thuyền nhân. Cũng là 30 năm tôi đặt chân xứ người. Đã nhiều thay đổi, nhưng tôi mãi không quên chuyến đi vượt biển làm thay đổi cuộc đời của mình.
Thuyền nhân là sự kiện lịch sử bi thảm, nhắc nhớ đến một thời kỳ cai trị khắc nghiệt của người Cộng Sản trên đất nước Việt Nam khiến cho cả triệu người phải liều chết vượt biển.
Thuyền nhân là biểu tượng của khát vọng tự do, đi tìm cuộc sống mới thăng hoa xứ người. Thuyền nhân là đề tài lớn cho sáng tác nghệ thuật nhưng cho đến nay vẫn chưa có những tác phẩm lớn xứng đáng với sự kiện này. Hy vọng tương lai, một lúc nào đó sẽ có.
Tôi đã viết vài ca khúc về vuợt biển, trại tị nạn trong mấy chục năm trước.
Hôm nay nhân tổ chức buổi kỷ niệm 30 năm quốc tế cứu thuyền nhân vào tối thứ bảy 18-7 09 tại rạp hát Le Petit Trianon Theater ở San Jose , một ca khúc mới ra đời mang tên Xin Cám Ơn Tấm Lòng Thế Giới.
“ Tôi đến đây hai bàn tay trắng. Cố quên đi bao niềm cay đắng, bỏ quê hương băng ngàn sóng gió, kiếp tha hương đất khách bơ vơ.
Xin cám ơn tấm lòng thế giới, đã cho tôi một cuộc sống mới. Xin cám ơn những người nhân ái, đã cho tôi có một ngày mai.
Ngày hôm nay trên xứ người tôi vẫn nhớ.. Những khốn khó những ngày tháng tị nạn xưa. Những mất mát, những đau đớn đã qua rồi. Và mơ ước cùng đời mới đã dựng xây.
Xin tôn kính cám ơn đất trời. Xin tưởng nhớ đến những người đã mất trên Biển Đông giúp tôi đến nơi đất lành. Xin cám ơn, xin cám ơn , những tấm lòng.”
Tôi hài lòng vì bài hát đã nói được ý tưởng nhớ đến những người đã bỏ mình trên biển cả.
Một bài hát khác mang tên Những Cánh Chim Hải Âu sẽ giới thiệu cùng các bạn lần tới.
Mời các bạn bấm vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc tìm bài Xin Cám Ơn Tấm Lòng Thế Giới để nghe trình bày hợp ca và bấm vào BẢN NHẠC để có nốt nhạc và lời.
NGÀY XƯA CÓ MẸ
Có nhiều bài thơ, bài hát viết về chủ đề mẹ. Thơ thì dễ diễn tả tình ý hơn bài ca vì chữ nghĩa tha hồ bay bỗng theo ý nghĩ. Ca khúc thì bị gò bó bởi câu nhạc, nhất là ngôn ngữ Việt có dấu bằng trắc nên sự giao duyên giữa lời ca và nốt nhạc rất khó.
Những bài thơ và bài hát về mẹ thường buồn, thường nói về cảnh mẹ đã mất để lại lòng thương tiếc cho người con. Có lẽ khi đứa con lớn khôn đủ để hiểu tình mẹ bao la như thế nào thì lúc đó mẹ cũng đã già và khuất bóng.
Bài thơ Ngày Xưa Có Mẹ, tôi không nhớ là có đúng tên tác giả hay không nên không ghi ra ở đây. Mười năm trước 1998 về Sài Gòn mua được tuyển tập thơ về Mẹ trong đó có bài Ngày Xưa Có Mẹ. Tôi đã phổ nhạc bài thơ này và hát trong một chương trình phát thanh Văn Nghệ Hoa Vàng ở San Jose. Dọn nhà và tập thơ thất lạc. Mười năm sau tình cờ tìm được một phần của bài thơ trong Internet và phổ nhạc lần thứ nhì, cũng không nhớ hết ý nhạc của lần đầu. Thu vào cuốn băng Cassete và phát thanh nhân mùa Mother’s Day 2008 bài hát này, có người nghe rơi lệ và xin CD nhưng lại bỏ mất bản chính.
Có bạn về Sài Gòn nhờ mua tập thơ và tìm cho được bài thơ Ngày Xưa Có Mẹ nhưng họ không tìm được.
Mùa Mother’s Day năm nay 2009, chợt nhớ tới bài thơ và một lần nữa ôm đàn ngâm nga, cũng không nhớ hết ý nhạc của hai lần trước.
In bài thơ ra giấy, xin nhắc lại nguyên bài thơ rất dài, đây chỉ là một phần, và hát theo cảm xúc. Bài thơ có những câu dễ thương như : “Mẹ có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ”, “ Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn, người mong con mỏi mòn, vẫn không ai ngòai mẹ”, “ Mẹ có nghĩa là duy nhất, một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng”.
Chưa tìm lại được nguyên vẹn bài thơ Ngày Xưa Có Mẹ để ngồi gọt dũa ý nhạc cho tròn với lời thơ để thành một bài hát chính thức.
Nhân mùa Lễ Mẹ xin hát bài thơ để ca ngợi tình mẹ. Xin cám ơn tác giả bài thơ, một bài thơ rất tuyệt vời. Nếu bạn nào có nguyên bài thơ và tên người sáng tác ra nó, xin chỉ dùm.
Xin bấm vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc, thấy tên Ngày Xưa Có Mẹ, bấm vào đây và nghe bài thơ. Chúc các bạn một mùa Mother’sDay tràn ngập tình yêu bao la của Mẹ.
San Jose , 8 tháng 5, 2009
TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN
Tin tức nhà nước để cho Trung Cộng đưa nhân công của họ vào Tây Nguyên phá rừng, đào xới đất để khai thác quặng Bauxite làm tôi lo lắng. Về mặt an ninh quốc phòng thì núi rừng Tây Nguyên là địa thế chiến lược quan trọng. Nếu như mà hàng ngàn nhân công Tàu ở lại lâu dài và trở thành những tên lính ngọai xâm hỗ trợ cho Trung Cộng đánh chiếm Việt Nam thì thật là nguy hiểm. Tình hình đế quốc này đã chiếm quần đảo Hòang Sa, một số đảo Trường Sa thì cái chuyện chiến tranh xảy ra giữa Việt Nam và Trung Cộng cũng khó mà tránh. Trận chiến Việt Trung vào tháng giêng năm 1979, cách đây 30 năm vẫn còn rành rành với cả trăm ngàn thương vong.
Nhìn tấm hình đất bùn đỏ trên một vùng khai thác quặng Bauxite ở Lâm Đồng mà cảm thấy xót xa. Trời mưa và nước từ trên vùng cao nguyên chảy xuống miền đồng bằng các tỉnh miền Trung tạo thành những con sông nuôi sống những cánh đồng. Người Tàu đã tàn phá môi trường sinh sống của đất nước họ và bây giờ họ đi sang Việt Nam để tàn phá không thương tiếc núi rừng Tây Nguyên. Nếu không ngăn chận kế họach khai thác vô lý và cẩu thả này thì những con sông các tỉnh miền Trung vào mùa mưa sẽ đầy bùn đỏ và những chất độc hại do sự khai thác quặng Bauxite. Những người dân miền Trung sẽ là nạn nhân của sự ô nhiễm môi trường này.
Bài hát TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN viết trong nỗi xúc động. Muốn có bản nhạc chép nốt và lời , xin bấm vào Music Sheet. Lời ca như sau: (Music Sheet)
Miền Tây Nguyên thân yêu, của quê hương diễm kiều.
Miền Tây Nguyên xinh tươi, nước xuôi về miền dưới.
Nuôi sống bao cánh đồng, lúa ngô khoai gieo trồng.
Miền Tây Nguyên thiên nhiên, biển núi sông đất liền
Miền Tây Nguyên quê ta, với cây xanh ngàn lá
Xin cứu lấy núi rừng, tiếng chim ca reo mừng.
Điệp Khúc :
Trả lại ta Tây Nguyên, trả lại ta Tây Nguyên, thiêng liêng rừng núi
Không thể cho ngọai xâm, không thể cho ngọai xâm, tàn phá quê hương Tây Nguyên.
Khi hát câu “tiếng chim ca reo mừng” mắt tôi ươn uớt. Lòng tôi nghĩ đến những con chim từ đây về sau sẽ mất đi những cành lá để nhảy múa hót ca. Nhắc chuyện cái phố Tuy Hòa ngày xưa trước năm 1975 của tôi có tiếng chim nhưng sau này thì không còn thấy bóng dáng một con chim nào cả. Diện tích của Việt Nam chỉ 330 ngàn cây số vuông, so với dân số xấp xỉ 100 triệu thì là đất hẹp người đông, thế mà lại nỡ nào tàn phá thêm rừng.
Tôi bỗng yêu thương núi rừng và miền cao nguyên miền Trung, sau này người ta gọi tắt là Tây Nguyên.
Bài hát như một tấm lòng cùng góp với với muôn lòng người đang lo lắng cho số phận của núi rừng cao nguyên, của những nguồn nước từ trên cao chảy xuống đồng bằng miền Trung và sự an tòan của quê hương Việt Nam trước nguy cơ xâm chiếm của đế quốc Trung Cộng, kẻ thù ngàn năm của dân tộc.
Mời quí vị bấm vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe bài hát TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN.
San Jose, 29-4-2009
ANH YÊU EM NÊN YÊU SÀI GÒN
…Rồi những chiều vắng em, tiếng đàn anh rứt ray nhung nhớ, và lang thang trên con đường có hàng me tây bóng rợp, hoang mang chờ đợi. Khỏanh khắc nào vui hơn khi tà áo em xuất hiện cuối đường. Phố phường lên đèn rực rỡ nhưng đã có trăng sao trên đầu vừa đủ sáng, những lối đi mờ ảo, mùi hoa Ngọc Lan thoang thỏang hương đêm. Những lần thành phố đón mưa bất chợt để hai đứa cùng nghiêng đầu tránh ướt; những lần quán nhỏ bên ly cà phê đen giọt anh vẽ vời em chuyện mưa nắng gió mây.
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Cám ơn thành phố đã cho anh gặp em, đã cho chúng ta những đường vui hò hẹn, những tháng ngày mơ ước xôn xao.
Những ngày tháng đó đã qua đi như em đã đổi thay màu áo, đã về một bến bờ xa lạ neo thuyền. Như Sài Gòn đã mất, đã thay tên từ một ngày khói lửa. Anh đã xa em và xa Sài Gòn; ôi kỷ niệm nào chất ngất.
Giờ này bên ấy, em đang ở đâu? Ở một vùng hoang vu đày ải hay đang lênh đênh giữa sóng nước muôn trùng vượt biển, hay vẫn còn cố bám lấy thành phố thân yêu. Trời Sài Gòn có mưa như hôm nay và em có như anh đang ngồi ôn lại chuyện dĩ vãng mưa bay. Con đường chung bước năm xưa em có ghé qua, lá me có còn rơi rụng khi mùa thu đã tới.
Bao nhiêu năm rồi, thời gian thấm thóat. Anh tưởng tượng ra em ngày cũ, dáng gầy tha thướt áo dài bay. Mãi mãi em vẫn là em, và Sài Gòn vẫn là Sài Gòn thương mến, cho dù đại dương cách trở, năm tháng chất chồng.
Mời các bạn nghe Duy Quang trình bày Anh Yêu Em Nên Yêu Sài Gòn được Trần Chí Phúc sáng tác vào năm 1983, trong tổng số 8 ca khúc viết về thành phố đã mất tên.
Lời ca:
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Anh yêu em cám ơn thành phố. Anh yêu em nên yêu thủ đô, với những tháng năm tuyệt vời.
Anh yêu em khi mùa vào hạ. Nắng mai tươi cho xinh màu áo. Anh yêu em khi trời vào thu, mưa gió cho cây rụng lá thật buồn.
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Anh yêu em cám ơn thành phố. Chiều nay bên ấy có mưa. Đường xưa em có ghé qua, lá me có rơi, ngậm ngùi tình ta.
Anh yêu em con đường hẹn hò. Sáng trăng sao hương hoa cùng ngõ. Anh yêu em những lần chợt mưa, tránh ướt bên nhau ngại ngùng tình trao.
Anh yêu em chia đời nhọc nhằn. Anh yêu em yêu hòai suốt kiếp. Anh yêu em nên yêu thành phố, xanh mãi ước mơ, ngày ấy người về.
BÀI HÁT GIÁNG SINH VIỄN XỨ
Mùa Giáng Sinh 2008 đang đến. Những bài hát Giáng Sinh đang văng vẳng từ những bài nổi tiếng của Tây phương đến những ca khúc Noel được sáng tác trước năm 1975.
Hai năm trước tôi có làm bản Giáng Sinh Tha Hương và đưa lên mạng. Bài hát được một số người đồng cảm. Sau đó có một thính giả ở Uc gởi thư nói rằng bài hát này có một câu nhạc mở đầu giống bản của ai đó. Tôi liền sửa đổi lại và vẫn giữ nguyên ý tưởng về một bài hát Giáng Sinh mang tâm trạng của những người xa xứ.
Dưới đây là lời ca của bản Giáng Sinh Viễn Xứ được sửa đổi và hòan tất vào tháng 12 năm 2008:
” Em ơi Giáng Sinh ngày đông đã tới. Mênh mông giá băng ngòai kia tuyết rơi.
Đêm nay Giáng Sinh nhớ em vô cùng. Mùa xưa dạo phố tung tăng, nữa đêm giáo đường xem lễ. ( áo em xanh dài xinh xắn).
Nghe câu thánh ca lời em nguyện khấn. Xin cho chúng con tình yêu sắt son. Qua bao khó khăn mãi luôn vững lòng. Dù đời chia cách núi sông ( dù đời chia xa rất xa), vẫn mong những ngày có nhau.
Con là người viễn xứ, theo thuyền vượt trùng dương, băng qua ngàn sóng gió. Non nước con yên vui, chinh chiến bỗng tràn vào, nhà nhà đau chia ly.
Lang thang đời viễn xứ, bên này nhìn trời sao, ươm mơ về chốn cũ ( anh mơ về phố cũ). Có tiếng chuông ngân vang, có tiếng hát em rộn ràng, một trời yêu thương chứa chan.
Chúa ơi, Chúa ơi, cầu xin ơn phước. Ban cho chúng con bình an thế gian. Quê hương đã xa biển xanh ngút ngàn. Người đi khắp chốn tha phương. Có vui đón mùa Giáng Sinh.”
Hi vọng là bài hát diễn tả phần nào nỗi niềm tha hương mà những bài Giáng Sinh cũ không có. Có người ra đi vì vượt biển, di tản, có người đòan tụ gia đình trong những năm sau này. Dù vì lý do nào thì cũng đứng bên này mà nhớ về kỷ niệm năm xưa mùa Giáng Sinh.
Xin bấm vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe tác giả hát và đàn. Mọi đóng góp ý kiến xin gởi chiphuctran@yahoo.com.
MÙA THU ĐẾN RỒI ĐÓ EM
Lá quốc kỳ của đất nước Canada có hình chiếc lá phong ( maple) màu đỏ nằm trên nền màu trắng. Xứ này có nhiều cây phong, và từ nhựa cây phong người ta có thể sản xuất ra đường để ăn. Mùa thu lá phong đỏ rực tuyệt đẹp, câu thơ Nguyễn Du “ rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” cũng tuyệt vời tả cảnh mùa thu.
Khi định cư tại xứ lạnh tình nồng này tôi mới có dịp thưởng thức cái đẹp của mùa thu cũng như hiểu được câu thơ kia vì ở quê nhà Việt Nam không có cây phong.
Ở Canada được mấy năm đã cho cảm hứng viết được hai bài hát về mùa thu : Thu Tiễn Người và Mùa Thu Đến Rồi Đó Em.
Cảnh lá phong vàng đỏ chỉ được vài ngày ở thành phố Calgary khỏang cuối tháng 8 và đầu tháng 9. Sau đó chỉ một trận tuyết rơi, gió thổi mạnh là hàng cây trở nên trơ trụi. Mùa thu đẹp nhưng lại ngắn càng cho cảm giác mong manh quí giá.
Nhớ lại tâm tưởng về mùa thu thuở còn trẻ. Mùa thu của bão lụt miền Trung, mùa thu trong văn học với thơ Đường, mùa thu của người con gái đi lấy chồng cộng thêm nỗi nhớ quê nhà xa cách. Lái xe chạy ngang qua một hàng cây, một cơn gió thổi làm tung lá vàng, lá bay chơi vơi trước mắt và lòng rộn lên với hình ảnh lá bay tràn ngập.
Một buổi sáng đầu tháng 9, 1984, trên đường đến đại học Calgary, miệng lẩm nhẩm câu hát mở đầu: “ mùa thu đến rồi đó em” và đầu óc miên man để hình thành ca khúc. Vào thư viện học, nhìn ra lớp kính mùa thu gợi hứng, và xếp sách vở để cầm bút viết cho xong ca từ bài hát Mùa Thu Đến Rồi Đó Em.
Bằng hữu sau này nhận xét bài hát có nét nhạc buồn cổ điển cùng lời ca man mác. Vẫn là kỷ niệm của một thời ở Canada thành phố Calgary, tuổi thanh niên đầy lãng mạn của kiếp sống lưu vong ở xa quê nhà nữa vòng trái đất.
Chiều nay, một ngày giữa tháng 11, 2008, một mình lang thang trong một công viên nhỏ ở San Jose California, một vài cây lá vàng nhuộm khắp, gợi nhớ mùa thu đến muộn. Chép ra lời ca, và đưa bài hát vào mục nghe nhạc để mời khách thưởng thức vói giọng ca Mai Hương.
“Mùa thu đến rồi đó em, chiều nay núi rừng bỗng phai, màu xanh muôn cây lá, bằng sắc thắm thu phong, nhớ nhung dâng đầy, kiếp người tiếc nuối.
Mùa thu gió lùa tóc em, mùa thu mây trời vẫn xanh, mùa thu hương yêu ngây ngất, mùa thu thắm thiết quê xa, biết đâu ngày về, câu hát mong chờ.
Mùa thu đến rồi đó em, mùa thu đến rồi đó em, lòng anh lá bay lá bay. Mùa thu xưa ta nay đâu, tháng năm cánh chim lướt mau, vết hằn đời thêm nỗi sầu.
Mùa thu lá vàng áo em, mùa thu khói lửa chiến chinh, màu thu quê hương xa cách, mùa thu em bước sang ngang, lá rơi lá rơi duyên kiếp bẽ bàng”
ĐÓA HOA MÙA VU LAN
Năm 1983, hồi còn ở thành phố Calgary, Canada, người Việt ở đây khỏang chục ngàn và có Hội Phật Giáo Việt Nam Calgary. Mỗi chủ nhật, Hội tổ chức lễ tụng kinh tại một hội trường thuê, chứa được khỏang hai trăm người.
Một ngày nhân mùa Vu Lan, có tổ chức lễ bông hồng cài áo. Nhìn một số cụ già mắt đẫm lệ khi được cài bông hồng trắng lẫn bông hồng đỏ, tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên. Và tôi hiểu ra rằng những cụ già kia đang nhớ mẹ của họ, lúc đó họ trở thành đứa bé trong tâm tưởng đối với người mẹ đã khuất. Cho dù cánh hoa hồng đỏ do đứa con đang có mặt cài lên tặng để kính trọng tình mẫu tử, nhưng niềm vui kia không đủ lấn át nỗi buồn.
Hội thực hiện đặc san và nhờ tôi viết một ca khúc. Tôi chọn đề tài đóa hoa mùa Vu Lan và đặt tên cho bài hát. Đã có bản Bông Hồng Cài Ao của Phạm Thế Mỹ phổ thơ Nhất Hạnh quá nổi tiếng, giống như Lý Bạch phải thán phục bài thơ Hòang Hạc Lâu của Thôi Hiệu mà không dám đề bút tả ngôi lầu nổi tiếng này, và tôi phải ráng.
Lời ca của bản Đóa Hoa Mùa Vu Lan như sau:
“Cành hoa hồng thắm cài lên áo em. Cùng nhau chia vui mẹ hiền còn đó. Hỏi em, me thương em không, em bảo mẹ thuơng em lắm. Hỏi em, em yêu mẹ không, em cười sao lại không yêu.
Tình yêu nào đó nồng lên mắt em. Tình yêu bao la của mẹ cao quí. Ngày thơ tung tăng bên me, xứ người giờ con lỡ bước. Lời khuyên ra đi năm nao, con ghi nhớ mãi trong lòng.
Điệp khúc: Nay mùa Vu Lan, mùa báo hiếu đó em. Chấp tay ta cùng nguyện cầu, nén hương dâng trước Phật đài. Cầu cho mẹ yêu an vui, cầu cho quê hương đau thương, không còn khói lửa, không còn hận thù.
Cành hoa hồng thắm cài lên áo em. Này em vui đi, kìa sao em khóc. Nghìn công ơn sâu của mẹ, bao giờ đời con báo đáp. Ngày quê hương thôi chia ly, mẹ hiền hết câu mong chờ.
Đóa hoa mùa Vu Lan, nở ngát trong tim, tình yêu của mẹ.”
Có người bảo là câu hỏi em có thương mẹ hay mẹ có thương em hay không là vớ vẩn. Thực ra chỉ là lấy cớ để hỏi người em gái, để có câu chuyện trao đổi và để người em có dịp để nói về tình mẫu tử của mình.
Còn việc em được cài bông hồng đỏ mà sao lại khóc là có thật. Cô gái vượt biển lưu lạc xứ người, nhìn hoa đỏ mà nhớ mẹ ở quê nhà vời vợi.
Ý này khác với lời ca trong Bông Hồng Cài Ao rằng anh, em hãy vui sướng đi vì còn mẹ nên được cài bông đỏ.
Rốt cuộc, ca khúc Đóa Hoa Mùa Vu Lan cũng có nét riêng. Có tình mẹ, có dâng hương lễ Phật, có bông hồng cài áo và có chất Vu Lan. Và chỉ hát đúng vào mùa Vu Lan mà thôi.
Tôi nhờ ca sĩ Mai Hương hát thu băng. Chị tâm sự rằng khi hát câu cuối, lòng chợt nhớ mẹ của chị đã khuất.
Hòa âm của Đặng Xuân Thìn với bốn vĩ cầm và một dương cầm, anh viết rất khéo, quyện vào tiếng hát lóng lánh của giọng ca mang chất cổ điển- Mai Hương- tiếng hát không làm phiền chúng ta- nhà báo Ngô Đình Vận đã viết như vậy.
Khi sáng tác ca khúc, lòng tôi nghĩ về mẹ ở Tuy Hòa. Lúc thực hiện xong CD, năm 1996, tôi gởi về quê và nhắn người nhà mở cho mẹ nghe để biết thằng con ở xứ người vẫn thương vẫn nhớ. Nhưng bà chưa kịp thưởng thức thì bệnh nặng và qua đời. Đây là một nỗi niềm chư a trọn vẹn của tác giả Đóa Hoa Mùa Vu Lan.
Khi tụng kinh cầu nguyện, tâm trí hướng về Phật, hướng về người thân đã khuất với ý tưởng tốt lành. Có thể khi ca khúc ca ngợi tình mẹ dâng lên cũng tạo nên bầu không khí an hòa.
Mùa lễ Vu Lan 2008, mời quí vị nghe một bài hát để yêu, để nhớ mẹ cho dù còn sống hay đã khuất, tiếng hát Mai Hương với Đóa Hoa Mùa Vu Lan.
Trần Chí Phúc