tranchiphuc.com Blog


Email: chiphuctran@yahoo.com

BÀI HÁT NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG CA NGỢI BÀ LÊ THỊ TUYẾT MAI TỰ THIÊU TRƯỚC DINH ĐỘC LẬP NGÀY 23-5-2014 PH ẢN ĐỐI TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC BIỂN ĐẢO VIỆT NAM

Posted in Bài Viết on the May 27th, 2014

Nghe tin bà Lê Thị Tuyết Mai đã tự thiêu trước Dinh Độc Lập sáng Thứ Sáu 23-5-2014 để lại di thư phản đối cuộc xâm lược biển đảo của Trung Cộng, nhạc sĩ Trần Chí Phúc đã viết nên bài hát Ngọn Đuốc Soi Đường để ca ngợi hành động hi sinh cao quí đó, như là một ngọn đuốc soi đường cho những người đấu tranh dành lại biển đảo cho quê hương Việt Nam.

Lời ca như sau:

Một ngọn lửa đã bùng lên, một ngọn đuốc đã vụt sáng trong đêm tối tăm. Xưa kia Bà Trưng Bà Triệu đứng lên đánh giặc Phương Bắc, con nay xin đem thân mình, nguyện làm ngọn đuốc trong đêm soi đường cho những người đấu tranh.

Dành lại biển đảo cho Việt Nam, dành lại biển đảo yêu thương, đấu tranh chống giặc Phương Bắc. Cầu cho quê hương yên bình, cầu cho muôn dân một lòng, đứng lên giữ gìn quê hương.

Cầu cho quê hương yên bình, cầu cho muôn dân một lòng, con xin làm ngọn đuốc soi đường.

Bài hát Ngọn Đuốc Soi Đường ngắn, lời ca dựa trên nội dung của lá thư để lại hiện trường của bà Lê Thị Tuyết Mai và mời quí vị nghe tiếng hát tiếng đàn guitar của Trần Chí Phúc.Xin vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC bấm vào tên bài hát để nghe.

MÙA XUÂN GỞI EM NIỀM TIN

Posted in Bài Viết on the February 4th, 2014

Mùa Xuân Giáp Ngọ đang về, mấy ngày Tết nhằm cuối tuần để bà con vui đón Xuân. Hoa đào hoa cúc hoa mai ở vùng San Jose và lân cận nở rộ cho cảm giác Xuân thật sự. Nhiều ca khúc mùa Xuân được viết trước năm 1975 trong thời chiến tranh với mơ ước đoàn tụ và mơ ước thanh bình cho quê hương.

Sau năm 1975, hàng trăm ngàn người đã vượt biển và tạo nên một cộng đồng người Việt Nam hải ngoại phát triển chừng vài triệu người hôm nay. Sự chia ly với người yêu xa quá nữa vòng trái đất và cơ hội gặp lại thật mong manh. Kỷ niệm mùa xuân năm cũ vẫn ngọt ngào. Mùa xuân tha hương nhớ về quê xa và vẫn dấy lên một niềm hi vọng, một niềm tin về ngày mai tươi sáng cho đất nước. Đó là nội dung của ca khúc Mùa Xuân Gởi Em Niềm Tin.

Tiếng hát Thái Hiền trong sáng, nhả chữ rõ ràng, toát ra nội lực từ làn hơi. Tiếng bè phụ hòa hai giọng nữ Hoa Kỳ nghe cũng là lạ, tiếng đàn guitar điện của Lorn Lebber quyến rũ tạo cho bài hát có sức quyến rũ. Dưới đây là lời ca Mùa Xuân Gởi Em Niềm Tin.

“Mùa Xuân yêu em, nghìn cây chồi non, và muôn hoa tươi, lừng trong không gian, én bay tung tăng trời xanh.

Mùa Xuân cho nhau. tình yêu bền lâu, tình yêu quê xa, tình yêu đôi ta, sắc son không thể phai nhòa.

Anh nhớ năm nào đào khoe sắc thắm, hái trao em đóa mộng đầu, bướm tung tăng trong vườn hồng, cầm tay nhau hẹn ước câu mai sau.

Mùa Xuân tha hương, gởi em niềm tin, bừng lên non cao, này em có mơ gió Xuân reo vui anh về. Chúng ta mừng đón mùa Xuân.”

Bài hát tông Em, một dấu thăng và đoạn giữa chuyển sang tông Bm với hai dấu thăng, cho một chút chuyển cung, rồi trở về tông cũ.

Bài hát thu âm thập niên 90 trong cuốn băng Chiều San Francisco phát hành năm 1996. Mùa Xuân mời bằng hữu nghe ca khúc này và mầm lên nỗi hi vọng cùng hoa lá tràn đầy sức sống.

San Jose mùa Xuân Giáp Ngọ 2014

Trần Chí Phúc

KỶ NIỆM VỀ BÀI HÁT THU TIỄN NGƯỜI

Posted in Bài Viết on the November 7th, 2013

Bài hát Thu Tiễn Người được viết từ một cảm xúc có thật. Một buổi tối ở thành phố Calgary Canada, người quen gọi đến nhà và giới thiệu có cô bạn từ Montreal xuống thăm. Cô này yêu thích ca nhạc và muốn nghe tôi đàn hát nói chuyện văn nghệ. Thời đó, đầu thập niên 1980, người Việt Nam ở thành phố này còn ít và thân tình, gặp nhau trao đổi câu chuyện nghệ thuật là điều thú vị, nhất là một người đẹp từ miền xa đến. Tôi còn nhớ cô ấy hỏi ý nghĩa của một câu hát “ Ôi tóc em dài đêm thần thoại” và tôi cũng chẳng nhớ mình giải thích ra sao.
Gặp nhau chỉ trong buổi tối đó và ngày hôm sau cô ấy trở về Montreal. Người quen nhờ tôi đưa cô ấy ra phi trường. Trời Calgary cuối tháng 8 đã chớm thu, hàng cây bên đường lá đã nhuốm màu vàng màu đỏ. Phút chia tay tôi hứa là sẽ viết tặng cô ấy một bài hát để kỷ niệm lần gặp gỡ.
Thời đó rảnh rỗi, mỗi buổi sáng đi bộ lang thang qua thương xá uống ly cà phê mà đầu óc thơ thẩn tìm ý nhạc. Trước cửa nhà một cây lớn lá cũng nhuốm vàng, mùa thu bàng bạc khắp nơi.
Tôi nghĩ đến câu thơ Nguyễn Du “ Người lên ngựa kẻ chia bào. Rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” tả cảnh Thúc Sinh và Thúy Kiều chia tay trong cảnh mùa thu.
Lần đầu trong đời, tôi thưởng thức được vẻ đẹp của mùa thu Canada, giống như những mùa thu trong thơ Đường cổ điển, có lá phong nhuộm màu quan san, tôi thích chữ “ quan san” và dùng nó trong bài hát.
Có lẽ cảm xúc ngất ngây lần đầu trước cảnh mùa thu xứ người cộng với nỗi lưu luyến về một người con gái mới quen đã không còn gặp lại, tạo nên ý nhạc lời ca cho bài hát Thu Tiễn Người. Tôi không dùng chữ “em” mà dùng chữ “ người” vì chưa đủ thân mật để gọi tiếng em và cũng muốn có nét thay đổi.
Tôi hay viết ca khúc ở âm thể thứ nhưng bài này lại dùng Ré trưởng, và có lẽ nét nhạc có vẻ phong phú hơn. Bạn bè cho rằng đây là một ca khúc lạ trong dòng nhạc của tôi.
Viết xong Thu Tiễn Người tôi nhờ Ngọc Trọng, lúc đó đang ở chung nhà, hát thu vào băng cassette và gởi lên cho cô ấy và nhận được lời yêu thích bài hát. Cũng đôi lần nói chuyện qua điện thoại từ Calgary với Montreal và biết thêm là cô ấy sinh viên du học trước năm 1975, quê quán phố cổ Hội An. Sau này khi nhờ Nguyễn Ngọc Ngạn lúc đó ở Prince Rupert, cực bắc nước Canada chép dùm tập nhạc Sài Gòn Em Ở Đó vì anh khéo tay và đánh máy lời ca, đầu bản Thu Tiễn Người tôi viết tặng k.h, tên viết tắt của cô ấy.
K.H cũng là tên giai nhân trong truyện Cô Gái Đồ Long, bạn bè hỏi người có đẹp không, tôi bảo nghe tên cũng đủ rồi.
Trong lời ca “ Người đi tái tê phím đàn. Chùng dây nhạc thiếu âm vang” tôi lấy ý từ câu thơ Kiều “ Bút se ngọn thỏ tơ chùng phím loan” . Tôi phân vân muốn dùng “ Người đi vỡ Tây ban cầm. Từ đây đời thiếu thanh âm” nghe cũng dữ dội, nhưng cuối cùng lại thôi.
Khi qua San Jose, California năm 1986, tôi thực hiện băng nhạc cassette Sài Gòn Em Ở Đó, mời Thái Hiền hát Thu Tiễn Người và nhờ đó bài hát được vang xa hơn. Trung tâm Diễm Xưa mời Ý Lan thu bài này, trung tâm Thanh Lan mời Thanh Thúy ca trong cuốn số 105. Như Mai thực hiện cuốn CD chủ đề Thu Tiễn Người nhưng lại ghi tên tác giả là người khác với lời cám ơn trang trọng ở bìa băng, chuyện cũng lạ. Cô Tô Thủy giám đốc trung tâm Thúy Nga trong một lần trò chuyện mười mấy năm trước, nói rằng có nhờ Ái Vân thu băng và sẽ thu hình bài này, nhưng không hiểu sao không thực hiện.
Đang vào tháng 9, mùa thu đang đến ở Canada và một vài tiểu bang lạnh. Xin gởi đến người đẹp năm xưa không biết giờ ở phương nào. Cám ơn người đã cho cảm hứng viết nên ca khúc Thu Tiễn Người, mỗi mùa lá vàng nghe bài hát lòng bồi hồi kỷ niệm.
Xin bấm vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc tìm tên bài hát để nghe. Kèm theo bài nhạc có nốt và lời.

THU TIEN NGUOI 1thu tien nguoi 2

Mùa Thu San Jose 2013

Trần Chí Phúc

MÙA HÈ SẮP QUA RỒI EM ƠI

Posted in Bài Viết on the September 16th, 2013

Sống nhiều năm ở San Jose, tiểu bang California, bây giờ tôi mới yêu cái nắng của mùa hè Cali. Lúc trước ghét cái nóng của nắng trưa nhưng vào khoảng 5, 6 giờ chiều thì bớt nóng và đến 8 giờ nắng mới tắt. Và màu nắng lúc này trở nên đẹp và khó diễn tả bằng ngôn ngữ.
Buổi chiều nắng trải dài màu huyền ảo, lái xe chạy quanh đồi núi Bắc Cali hay dọc theo bờ biển hay thả bộ trong công viên. Nhìn nắng chiều sắp tàn để hoàng hôn buông xuống mà cảm nhận một ngày sắp hết và thời gian cứ trôi. Thoáng hình ảnh quê nhà trong ý nghĩ với những buổi chiều trên quê hương đã xa.

Tháng 9 đã tới, mùa hè sắp hết, lễ Labor Day đã qua, lễ ThanksGiving sẽ tới rồi Giáng Sinh rồi hết năm 2013. Cứ miên man như thế và nỗi lưu luyến mùa hè.

Cám ơn bạn đã cùng đồng hành trong mấy tháng mùa hè, rong chơi núi rừng Cali. Nào biển Monterey, Camel, Santa Cruz, San Francisco. Những cánh rừng Redwood bạt ngàn, những phố nhỏ êm đềm, những quán cà phê bên đường cho cảm hứng lãng du. Chạy xe trên đồi núi, nhìn phố xá dưới thung lũng điện tử San Jose thật thơ mộng.

Câu hát chợt thốt lên “ Mùa hè sắp qua rồi em ơi” và hoàn tất trong mấy giờ đồng hồ để tặng bằng hữu và cũng ghi dấu mùa hè xứ người hôm nay bỗng đẹp.

Lời ca  MÙA HÈ SẮP QUA RỒI EM ƠI:

Mùa hè sắp qua rồi em ơi. Chiều công viên nắng chiếu lung linh. Hàng cây vui lá tắm nắng tươi. Có tiếng hát em trong chiều êm quá.

Mùa hè sắp qua rồi em ơi. Chiều ra biển gió tóc em bay. Hải âu tung cánh đám mây trôi. Anh nhớ em chiều hè Cali.

Mùa hè Cali ta có nhau, ngắm núi rừng xanh ngát, nghe sóng biển êm mát, cùng em dạo phố. Nắng chứa chan ánh vàng, nắng luyến lưu bóng dài, nắng đẹp màu mong manh.

Mùa hè sắp ra rồi em ơi. Còn đâu những buổi chiều rong chơi. Một lần anh hứa sẽ đưa em. Mùa hè sắp qua rồi em ơi.

Hát với cây guitar và đưa lên trang mạng, có vẻ hơi vội vàng, không trau chuốt chỉnh sửa, vì mùa hè sắp qua, nắng sắp tàn, ngày vui sắp hết. Mời vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc và bấm tên bài hát để thưởng thức.

California, đầu tháng 9, 2013

TCP HONDA DAME

ÁO TRẮNG GIỮA PHIÊN TÒA- BÀI HÁT PHỔ THƠ TẶNG NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN VÀ ĐINH NGUYÊN KHA

Posted in Bài Viết on the May 24th, 2013

Hình ảnh của hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha mặc áo trắng trước phiên tòa ngày 16/5/2013 tại Long An thật đặc biệt. Càng đặc biệt hơn nữa khi cả hai người trẻ này hùng hồn tuyên bố rằng họ yêu thương dân tộc, họ đấu tranh cho quê hương trước hiểm họa ngoại xâm Phương Bắc. Hai sinh viên không tỏ vẻ run sợ yếu đuối trước bộ máy xử án phi lý của bạo quyền với bản án 6 năm và 8 năm tù cho hai người thanh niên yêu nước.

Bài thơ Thấp Thoáng Áo Mẹ Về của Cam Ly Nguyễn Thị Mỹ Thanh- một đoản văn thì đúng hơn- theo lời của tác giả, làm tôi xúc động.

Nghe kể thì mẹ của Phương Uyên may cho cô áo dài trắng để mặc trước tòa nhưng họ không cho mặc . Tuy vậy hai chiếc áo sơ mi trắng của Uyên và Kha tạo nên phong cách sinh viên, dáng dấp học trò và hình ảnh này bàng bạc suốt bài thơ.

Tôi có thêm bớt vài chữ cho hợp dòng nhạc và thêm một ý- áo trắng giữa phiên tòa, lời nói hùng hồn sinh viên, lời yêu thương dân tộc, lời đấu tranh cho quê hương.

Có nhiều người làm thơ, viết văn, làm nhạc ca ngợi Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha khi phiên tòa kết thúc. Tôi cũng xin góp phần bằng bài hát phổ thơ và đặt tên là Áo Trắng Giữa Phiên Tòa.

Xin cám ơn tác giả bài thơ đã cho nguồn cảm hứng. Xin gởi tấm lòng ngưỡng mộ đến Uyên và Kha và mong là hai bạn trẻ không cảm thấy cô đơn trong những năm tù giam. Hy vọng là đất nước được tự do dân chủ và hai bạn cùng các nhà đấu tranh dân chủ khác sớm được trở về với gia đình.

Dưới đây là lời ca, những chữ nghiêng là do tôi đặt thêm vào bài thơ.

ÁO TRẮNG GIỮA PHIÊN TÒA

Tôi thấy em
Thấp thoáng áo mẹ về
Tà áo dài trắng mẹ may
Họ không cho em mặc

Tà áo dài trắng nét quê hương

Nhưng em đứng đó, thẳng người, nghiêm trang
Như em học trò muôn thuở hiền lành, lễ phép, nề nếp
Và hiên ngang

Nếp áo của mẹ, của cha, của thầy, của cô, của trường lớp
Nếp áo vinh quang của quê hương bốn ngàn năm
Áo hình chữ S đi suốt những chặng đường lịch sử
Mà chưa hề lấm bẩn

Mà không một vết nhơ


Tôi thấy em

áo trắng  giữa phiên tòa

Lời nói hùng hồn sinh viên

Lời yêu thương dân tộc

Lời đấu tranh cho quê hương

Quê hương mình bây giờ rách rưới
Em học trò đứng lên giữa hỗn mang cuộc đời
Đem lại nụ cười tươi

Quê hương hôm nay có các em

Quê hương hãnh diện có các em
Áo trắng dân chủ
Thấp thoáng về trên đôi vai các em

thấp thoáng về trên đôi vai các em.

Tôi thấy em
Thấp thoáng áo mẹ về
Tà áo dài trắng mẹ may
Họ không cho em mặc

Tà áo dài trắng nét quê hương

Tôi thấy em áo trắng  giữa phiên tòa Lời nói hùng hồn sinh viên Lời yêu thương dân tộc Lời đấu tranh cho quê hương.

Xin vào NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC, xem các bài hát và bấm vào ÁO TRẮNG GIỮA PHIÊN TÒA để nghe tiếng hát tiếng đản của tác giả.

San Jose,  22-5-2013

NGƯ DÂN BÁM BIỂN- BÀI HÁT TẶNG NGƯ DÂN VIỆT NAM BIỂN ĐÔNG

Posted in Bài Viết on the April 8th, 2013

Trong chủ đề viết về biển đảo, tôi nghĩ là phải có một bài ca ngợi về những người ngư dân Việt Nam đang gian nan trên vùng Biển Đông trước sự đàn áp tấn công của những chiếc tàu lạ đến từ Phương Bắc. Không có sự hiện diện của những chiếc tàu đánh cá ngư dân Việt Nam thì vùng biển coi như mất, đó là mục đích của Trung Cộng. Ngư dân không dám ra biển giăng lưới thì đâu có cá tôm hải sản cho cho chúng ta ăn.

Những ngư dân đã bị giết, bị đánh chìm tàu cá, bị bắt giữ là những anh hùng biển cả Việt Nam.

Trên đường dài lái xe từ Nam Cali về San Jose, tôi tưởng tượng ra làng chài miền Trung, với hàng dừa lung linh nắng gió, quê tôi Tuy Hòa cũng miền biển. Tôi lẩm nhẩm câu nhạc đầu tiên, làng em miền Trung mỗi ngày nhìn biển mênh  mông…, tôi nhớ lời ru của mẹ những trưa hè êm ả thật thần tiên, những chiếc ghe về bến mang đầy cá mực đánh bắt được.

Dòng nhạc thật êm đềm như đời sống của dân chài, và đoạn giữa tôi chợt nghĩ ra chữ cường đồ biển Đông và tàu lạ phương Bắc với tiết điệu dồn dập. Có người bạn hỏi tại sao dùng chữ mạnh vậy trong bài hát du dương, tôi trả lời bài nhạc đấu tranh thì phải như thế.

Tôi có hát một mình với cây ghita và sau đó thì nhờ giọng nữ Đồng Thảo và giọng nam Thanh Vũ cho thay đổi và hát bè, thêm tiếng trống của keyboard cho rộn ràng hơn.

Nghe nhiều lần bài hát khi thu âm xong, có lúc tôi ứa nước mắt nghĩ tới những hoàn cảnh bi đát của ngư dân Việt Nam trên Biển Đông. Không biết là trong tương lai chúng ta có giữ được biển đảo trước sự xâm lấn từ từ một cách thâm độc của cường quốc Bắc Phương.

Dưới đây là lời ca NGƯ DÂN BÁM BIỂN:

Làng em miền Trung, mỗi ngày nhìn biển mênh mông, sóng vỗ dịu dàng miên man, mơ cùng đại dương xanh ngát.

Hàng dừa bao quanh, nắng vàng ngọn dừa lung linh, bóng yêu thương của mẹ hiền, lời hát ru con thần tiên.

Làng em ngư dân, sống nghề thuyền chài quanh năm. những lần rộn ràng ra khơi, mang cùng niềm tin được lưới. Thuyền về xôn xao, cá mực đầy tràn trong khoang, quên đi gian nguy sóng dữ, để có bữa ngon cho bao người.

ĐIỆP KHÚC : Cường đồ cường đồ Biển Đông hung ác. Tàu lạ tàu lạ từ nơi phương Bắc, bắn giết ngư dân, phá nát thuyền chài, bắt giữ con tin.

Biển cả nhiều đời người dân giăng lưới, biển là mẹ hiền, mẹ cho tôm cá, gắn bó bao năm, kiên gan bám biển,  cuộc sống ngư dân.

Dù cho gian nan, máu đổ mạng người hi sinh, vững lòng

nghề chài ngư dân, yêu biển và yêu tổ quốc.

Biển đảo yêu thương, máu thịt cận kề quê hương, khắc ghi cha ông dặn dò, biển đảo cháu con giữ gìn.

Ngày 10/3/2013, một tàu cá VN bị Trung Cộng bắn cháy, tin tức loan khắp nơi. Tôi cùng các bằng hữu gởi về 1000 Mỹ Kim cho chủ tàu Bùi Văn Phải, như một hành động ủng hộ cụ thể ngư dân bám biển.

Xin bấm vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc, tìm tên bài hát Ngư Dân Bám Biển để nghe.
San Jose, 5 tháng 4, 2013

NÀY NGƯỜI YÊU HỠI

Posted in Bài Viết on the October 4th, 2012

Những năm đầu thập niên 90, lòng vẫn tràn đầy ước mơ và tình yêu phơi phới để viết nhạc tình. Một đêm anh bạn trưởng ban tổ chức thi hoa hậu áo dài ở Bắc Cali chở tôi đến đại học Berkeley để phỏng vấn cô sinh viên vừa đoạt chức hoa hậu mà viết bài đăng báo San Jose.

Trong ánh nến chập chùng của quán ăn thơ mộng, nét đẹp của cô gái làm tôi rung động. Cảm giác đó vương vấn cho đến khi về nhà, và tôi cầm đàn hát những nốt nhạc đầu tiên của ca khúc Này Người Yêu Hỡi.

Khi thực hiện cuốn băng nhạc Chiều San Francisco năm 1992, tôi mời một giọng ca thân hữu của thung lũng hoa vàng là Hà Thu Trang thể hiện ca khúc này, có một chút gì nũng nịu dễ thương, hòa âm do Trung Nghĩa.

Trong đêm nhạc kỷ niệm 25 năm sáng tác Trần Chí Phúc vào tháng 4 năm 2004 tại hí viện Santa Clara Theater, ca sĩ Hương Lan đã hát Tuy Hòa Quê Anh và Này Người Yêu Hỡi:

“Này người yêu hỡi có hay đêm này. Mình anh cô đơn ngắm sao trên trời. Vì sao sáng lung linh buồn, tựa đôi mắt em xa vời vợi, lời yêu muốn nói nhưng sao ngại ngùng.

Một lần gặp nhau ngỡ như kiếp nào. Chìm trong ánh mắt khóe môi mìm cười. Hồn ngây ngất khi bên người, chợt một thoáng mong manh bồi hồi, tình anh giây phút đã thiên thu rồi.

Tóc em dài sợi mềm, ngát hương một loài hoa, vườn khuya chút gió cánh hoa lay, làn môi em hé phút mong chờ, anh khát khao một nụ hôn đắm say.

Ngoài kia rơi lá gió thu đã về. Về đây em nhé má vai cận kề. Lời hẹn ước trăng sao thề, cùng nhau bước phiêu du cuộc đời, tình anh tha thiết xin trao cho người.”

Lâu lâu nghe lại hoặc ôm đàn ngêu ngao ca khúc, cứ tưởng mình vẫn còn tuổi đôi mươi để mơ màng người yêu nào đó.

Mời bấm vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC, bấm vào tên bài hát để thường thức.

BÀI HÁT BIỂN MỘT BÊN VÀ EM MỘT BÊN

Posted in Bài Viết on the July 31st, 2012

Khi tìm trên mạng những bài thơ về biển đảo quê hương, có bài Thơ Tình Người Lính Biển của Trần Đăng Khoa, tôi bỗng có ý định phổ bài thơ này. Tình cờ  đôi mắt tôi dừng lại ở dòng chữ “ ngày mai khi thành phố lên đèn, tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc”, ý nhạc bỗng nảy sinh về một sự ra đi, sự chia tay với người yêu lính biển và chỉ trong vòng nữa giờ, bài thơ được chuyển sang bài ca Biển Một Bên Em Một Bên.

Dĩ nhiên phải cắt xén, chọn lựa câu thơ cho tròn ý nhạc và cái câu tôi thêm vào “ ngày mai có thể không còn biển “ nghe thật xúc động. Có thể  Trung Cộng sẽ nuốt chửng Trường Sa và Biển Đông như đã chiếm Hoàng Sa ngày 17/1/1974, ngày ấy cũng có thể đến sớm hay muộn.

Quí vị đã biết nguyên văn bài Thơ Tình Lính Biển và dưới đây là lời ca của bài hát Biển Một Bên Em Một Bên. Tôi chọn tên cho bài hát này vì câu thơ được nhắc nhiều lần trong bài, có lẽ là nét đặc biệt mà thi sĩ Trần Đăng Khoa muốn đưa ra. Cũng xin một lời cám ơn thi sĩ về bài thơ dễ thương và tôi có dịp giao duyên thi nhạc với anh.

“ Ngày mai anh ra khơi, ngày mai anh ra đi, ngày mai ta chia tay dạo trên bến cảng. Biển một bên và em một bên.

Ngày mai khi thành phố lên đèn, tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc. Thăm thẳm nước trôi nhưng anh không cô độc. Biển một bên và em một bên.

Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên. Bão thổi chưa ngừng trên những vành tang trắng. Anh đứng gác, trời khuya, đảo vắng. Biển một bên và em một bên.

Ngày mai anh ra khơi, ngày mai ta chia tay. Ngày mai có thể không còn biển. Nhưng anh vẫn nhớ . Biển một bên và em một bên.”

Mời bấm vào Nhạc Trần Chí Phúc, hiện ra danh sách các bài hát và bấm vào BIỂN MỘT BÊN EM MỘT BÊN để nghe.

California cuối tháng bảy 2012

BÀI HÁT: NGỤY VĂN THÀ LỜI THỀ CHIẾM LẠI HOÀNG SA

Posted in Bài Viết on the January 14th, 2012

Trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19-1-1974 đã đi vào lịch sử và Trung Cộng đã chiếm quần đảo này từ ngày đau thương đó. Đến nay đã 38 năm, Biển Đông dậy sóng, bao ngư dân ra khơi bị “tàu lạ” cướp giết và đế quốc kia lại muốn chiếm thêm quần đảo Trường Sa. Thiếu tá hải quân Ngụy Văn Thà, hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo đã hi sinh cùng với một số đồng đội, các anh đã trở thành những anh hùng liều thân giữ gìn biển đảo. Thời đó, vấn đề quần đảo Hoàng Sa không được quần chúng quan tâm nhiều vì đang chiến tranh Nam Bắc và vấn đề biển đảo chưa trở thành nóng bỏng như bây giờ vì kỹ thuật khai thác dầu hỏa ngoài khơi đã tiến bộ và điều quan trọng nhất là chiến lược bành trướng của Trung Cộng ra thế giới. Chiếm Hoàng Sa, Trung Cộng có vị trí để nhảy thêm từng bước gần mà dần dần chiếm các đảo của quần đảo Trường Sa và hầu như toàn bộ Biển Đông. Và nếu Trung Cộng đạt được điều đó, có nghĩa là Việt Nam sẽ không còn biển nữa. Bài hát này tưởng nhớ các anh, trận tử chiến năm xưa và như một lời thề còn vang vọng trong tâm thức của dân tộc: Hoàng Sa là của Việt Nam, phải chiếm lại Hoàng Sa. Xin ghi lại lời ca: Tôi viết tên anh Ngụy Văn Thà. Cùng bao chiến sĩ đã hi sinh. Oai dũng năm xưa liều thân giữ đảo, những người con tổ quốc, trận tử chiến Hoàng Sa. Tôi viết tên anh tôi viết tên các anh. Hoàng Sa Hoàng Sa là của Việt Nam. Hoàng Sa Hoàng Sa quần đảo quê ta, từ ngày giặc chiếm, Biển Đông phong ba, tàu lạ cướp giết ngư dân đau thương. Hoàng Sa Hoàng Sa là bản hùng ca, Hoàng Sa Hoàng Sa lời thề còn vang, người người còn nhớ, niềm đau quê hương, Tầu Cộng xâm lăng quần đảo thân yêu. Năm tháng trôi qua vẫn ghi lòng. Lời thề cương quyết giữ non sông. Sóng nước mênh mông còn ghi dấu vết, người chiến sĩ Hải Quân, trận tử chiến năm xưa. Hoàng Sa Hoàng Sa là của Việt Nam, vang vang lời thề, vang vang lời thề , chiếm lại Hoàng Sa. Tôi đắc ý với câu kết vang vang lời thề lập lại ba lần cũng như mở đầu cho bài hát. Khi sáng tác và hát bài này, tôi xúc động ứa nước mắt. Mong là có người nghe cũng đồng cảm xúc. San Jose, kỷ niệm 38 năm trận Hoàng Sa

BÀI HÁT PHỔ THƠ : NẾU TỔ QUỐC MAI NÀY KHÔNG CÒN BIỂN

Posted in Bài Viết on the January 6th, 2012

Tình cờ đọc bài thơ của Nguyễn Duy Xuân trên mạng, bỗng cảm hứng cầm đàn hát bài thơ và ghi lại thành bài hát phổ lời thơ này. Mang cây guitar đến phòng thu âm của người bạn và hát luôn một lần, không cần tới lần thứ nhì và chuyển thành MP3 để gởi tới bằng hữu.

Nếu Tổ quốc mai này không còn biển
Về đâu những con sóng vỗ bờ
Những cánh chim hải âu chao liệng
Những con còng vẽ cát vu vơ ?

Nếu Tổ quốc mai này không còn biển
Những con tàu chẳng thể ra khơi
Đâu những chiều hoàng hôn cập bến
Cá đầy khoang rạng rỡ mặt người ?

Nếu Tổ quốc mai này không còn biển
Bỗng thấy hoang vu những bãi bờ
Ba ngàn cây số trong câm lặng
Những bến tàu trống vắng chơ vơ ?

Nếu Tổ quốc mai này không còn biển
Bình minh thôi mọc ở đằng đông
Phía ấy chỉ có dông bão đến
Mặt tiền Đất Nước sóng triều dâng !

Nhưng lịch sử chẳng bao giờ có nếu
Bởi ta yêu Tổ quốc vô cùng
Dâng trọn cuộc đời ta chiến đấu
Cho người – muôn thuở vững núi sông!

Thập niên 80, Biển đã là đề tài của thuyền nhân vượt biển, đã phổ bài thơ Biển Buồn thành bài hát Xác Em Nay Ở Phương Nào.

Thập niên 2010 trở đi thì Biển cũng là đề tài gây cấn liên quan đến vận mạng của đất nước Việt Nam vì tham vọng của Trung Cộng muốn xâm chiếm Biển Đông. Thi sĩ Nguyễn Duy Xuân đã biểu hiện tâm tình qua bài thơ và tôi thêm phần nhạc để mong nó sẽ trở thành bài hát đóng góp thêm vào niềm tin chiến đấu của dân tộc Việt Nam giữ gìn bờ cõi và biển đảo thân yêu.

San Jose, đầu năm 2012

Next Page »