tranchiphuc.com Blog


Email: chiphuctran@yahoo.com

NGÀY XƯA CÓ MẸ

Posted in Bài Viết on the May 8th, 2009

Có nhiều bài thơ, bài hát  viết về chủ đề mẹ. Thơ thì dễ diễn tả tình ý hơn bài ca vì chữ nghĩa tha hồ bay bỗng theo ý nghĩ. Ca khúc thì bị gò bó bởi câu nhạc, nhất là ngôn ngữ Việt có dấu bằng trắc nên sự giao duyên giữa lời ca và nốt nhạc rất khó.

Những bài thơ và bài hát về mẹ thường buồn, thường nói về cảnh mẹ đã mất để lại lòng thương tiếc cho người con. Có lẽ khi đứa con lớn khôn đủ để hiểu tình mẹ bao la như thế nào thì lúc đó mẹ cũng đã già và khuất bóng.

Bài thơ Ngày Xưa Có Mẹ, tôi không nhớ là có đúng tên tác giả hay không nên không ghi ra ở đây. Mười năm trước 1998 về Sài Gòn mua được tuyển tập thơ về Mẹ trong đó có bài Ngày Xưa Có Mẹ. Tôi đã phổ nhạc bài thơ này và hát trong một chương trình phát thanh Văn Nghệ Hoa Vàng ở San Jose. Dọn nhà và tập thơ thất lạc. Mười năm sau tình cờ tìm được một phần của bài thơ trong Internet và phổ nhạc lần thứ nhì, cũng không nhớ hết ý nhạc của lần đầu. Thu vào cuốn băng Cassete và phát thanh nhân mùa Mother’s Day 2008 bài hát này, có người nghe rơi lệ và xin CD nhưng lại bỏ mất bản chính.

Có bạn về Sài Gòn nhờ mua tập thơ và tìm cho được bài thơ Ngày Xưa Có Mẹ nhưng họ không tìm được.

Mùa Mother’s Day năm nay 2009, chợt nhớ tới bài thơ và một lần nữa ôm đàn ngâm nga, cũng không nhớ hết ý nhạc của hai lần trước.

In bài thơ ra giấy, xin nhắc lại nguyên bài thơ rất dài, đây chỉ là một phần, và hát theo cảm xúc. Bài thơ có những câu dễ thương như : “Mẹ có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ”, “ Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn, người mong con mỏi mòn, vẫn không ai ngòai mẹ”, “ Mẹ có nghĩa là duy nhất, một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng”.

Chưa tìm lại được nguyên vẹn bài thơ Ngày Xưa Có Mẹ để ngồi gọt dũa ý nhạc cho tròn với lời thơ để thành một bài hát chính thức.

Nhân mùa Lễ Mẹ xin hát bài thơ để ca ngợi tình mẹ. Xin cám ơn tác giả bài thơ, một bài thơ rất tuyệt vời. Nếu bạn nào có nguyên bài thơ và tên người sáng tác ra nó, xin chỉ dùm.

Xin bấm vào Nghe Nhạc Trần Chí Phúc, thấy tên Ngày Xưa Có Mẹ, bấm vào đây và nghe bài thơ. Chúc các bạn một mùa Mother’sDay tràn ngập tình yêu bao la của Mẹ.

                                                                                                San Jose , 8 tháng 5, 2009

TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN

Posted in Bài Viết on the April 30th, 2009


Tin tức nhà nước để cho Trung Cộng đưa nhân công của họ vào Tây Nguyên phá rừng, đào xới đất để khai thác quặng Bauxite làm tôi lo lắng. Về mặt an ninh quốc phòng thì núi rừng Tây Nguyên là địa thế chiến lược quan trọng. Nếu như mà hàng ngàn nhân công Tàu ở lại lâu dài và trở thành những tên lính ngọai xâm hỗ trợ cho Trung Cộng đánh chiếm Việt Nam thì thật là nguy hiểm. Tình hình đế quốc này đã chiếm quần đảo Hòang Sa, một số đảo Trường Sa thì cái chuyện chiến tranh xảy ra giữa Việt Nam và Trung Cộng cũng khó mà tránh. Trận chiến Việt Trung vào tháng giêng năm 1979, cách đây 30 năm vẫn còn rành rành với cả trăm ngàn thương vong.

Nhìn tấm hình đất bùn đỏ trên một vùng khai thác quặng Bauxite ở Lâm Đồng mà cảm thấy xót xa. Trời mưa và nước từ trên vùng cao nguyên chảy xuống miền đồng bằng các tỉnh miền Trung tạo thành những con sông nuôi sống những cánh đồng. Người Tàu đã tàn phá môi trường sinh sống của đất nước họ và bây giờ họ đi sang Việt Nam để tàn phá không thương tiếc núi rừng Tây Nguyên. Nếu không ngăn chận kế họach khai thác vô lý và cẩu thả này thì những con sông các tỉnh miền Trung vào mùa mưa sẽ đầy bùn đỏ và những chất độc hại do sự khai thác quặng Bauxite. Những người dân miền Trung sẽ là nạn nhân của sự ô nhiễm môi trường này.

Bài hát TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN  viết trong nỗi xúc động. Muốn có bản nhạc chép nốt và lời , xin bấm vào Music Sheet. Lời ca như sau: (Music Sheet)

 

Miền Tây Nguyên thân yêu, của quê hương diễm kiều.

Miền Tây Nguyên xinh tươi, nước xuôi về miền dưới.

Nuôi sống bao cánh đồng, lúa ngô khoai gieo trồng.

Miền Tây Nguyên thiên nhiên, biển núi sông đất liền

Miền Tây Nguyên quê ta, với cây xanh ngàn lá

Xin cứu lấy núi rừng, tiếng chim ca reo mừng.

Điệp Khúc :

Trả lại ta Tây Nguyên, trả lại ta Tây Nguyên, thiêng liêng rừng núi

Không thể cho ngọai xâm, không thể cho ngọai xâm, tàn phá quê hương Tây Nguyên.

 

Khi hát câu “tiếng chim ca reo mừng” mắt tôi ươn uớt. Lòng tôi nghĩ đến những con chim từ đây về sau sẽ mất đi những cành lá để nhảy múa hót ca. Nhắc chuyện cái phố Tuy Hòa ngày xưa trước năm 1975 của tôi có tiếng chim nhưng sau này thì không còn thấy bóng dáng một con chim nào cả. Diện tích của Việt Nam chỉ 330 ngàn cây số vuông, so với dân số xấp xỉ 100 triệu thì là đất hẹp người đông, thế mà lại nỡ nào tàn phá thêm rừng.

Tôi bỗng yêu thương núi rừng và miền cao nguyên miền Trung, sau này người ta gọi tắt là Tây Nguyên.

Bài hát như một tấm lòng cùng góp với với muôn lòng người đang lo lắng cho số phận của núi rừng cao nguyên, của những nguồn nước từ trên cao chảy xuống đồng bằng miền Trung và sự an tòan của quê hương Việt Nam trước nguy cơ xâm chiếm của đế quốc Trung Cộng, kẻ thù ngàn năm của dân tộc.

Mời quí vị bấm vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe bài hát TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN.

San Jose, 29-4-2009

ANH YÊU EM NÊN YÊU SÀI GÒN

Posted in Bài Viết on the April 27th, 2009

…Rồi những chiều vắng em, tiếng đàn anh rứt ray nhung nhớ, và lang thang trên con đường có hàng me tây bóng rợp, hoang mang chờ đợi. Khỏanh khắc nào vui hơn khi tà áo em xuất hiện cuối đường. Phố phường lên đèn rực rỡ nhưng đã có trăng sao trên đầu vừa đủ sáng, những lối đi mờ ảo, mùi hoa Ngọc Lan thoang thỏang hương đêm. Những lần thành phố đón mưa bất chợt để hai đứa cùng nghiêng đầu tránh ướt; những lần quán nhỏ bên ly cà phê đen giọt anh vẽ vời em chuyện mưa nắng gió mây.

Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Cám ơn thành phố đã cho anh gặp em, đã cho chúng ta những đường vui hò hẹn, những tháng ngày mơ ước xôn xao.

Những ngày tháng đó đã qua đi như em đã đổi thay màu áo, đã về một bến bờ xa lạ neo thuyền. Như Sài Gòn đã mất, đã thay tên từ một ngày khói lửa. Anh đã xa em và xa Sài Gòn; ôi kỷ niệm nào chất ngất.

 Giờ này bên ấy, em đang ở đâu? Ở một vùng hoang vu đày ải hay đang lênh đênh giữa sóng nước muôn trùng vượt biển, hay vẫn còn cố bám lấy thành phố thân yêu. Trời Sài Gòn có mưa như hôm nay và em có như anh đang ngồi ôn lại chuyện dĩ vãng mưa bay. Con đường chung bước năm xưa em có ghé qua, lá me có còn rơi rụng khi mùa thu đã tới.

Bao nhiêu năm rồi, thời gian thấm thóat. Anh tưởng tượng ra em ngày cũ, dáng gầy tha thướt áo dài bay. Mãi mãi em vẫn là em, và Sài Gòn vẫn là Sài Gòn thương mến, cho dù đại dương cách trở, năm tháng chất chồng.

Mời các bạn nghe Duy Quang trình bày Anh Yêu Em Nên Yêu Sài Gòn được Trần Chí Phúc sáng tác vào năm 1983, trong tổng số 8 ca khúc viết về thành phố đã mất tên.
Lời ca:
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Anh yêu em cám ơn thành phố. Anh yêu em nên yêu thủ đô, với những tháng năm tuyệt vời.
Anh yêu em khi mùa vào hạ. Nắng mai tươi cho xinh màu áo. Anh yêu em khi trời vào thu, mưa gió cho cây rụng lá thật buồn.
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Anh yêu em cám ơn thành phố. Chiều nay bên ấy có mưa. Đường xưa em có ghé qua, lá me có rơi, ngậm ngùi tình ta.
Anh yêu em con đường hẹn hò. Sáng trăng sao hương hoa cùng ngõ. Anh yêu em những lần chợt mưa, tránh ướt bên nhau ngại ngùng tình trao.
Anh yêu em chia đời nhọc nhằn. Anh yêu em yêu hòai suốt kiếp. Anh yêu em nên yêu thành phố, xanh mãi ước mơ, ngày ấy người về.

BÀI HÁT GIÁNG SINH VIỄN XỨ

Posted in Bài Viết on the December 12th, 2008

TranChiPhucVUONTAU.jpg

Mùa Giáng Sinh 2008 đang đến. Những bài hát Giáng Sinh đang văng vẳng từ những bài nổi tiếng của Tây phương đến những ca khúc Noel được sáng tác trước năm 1975. 

Hai năm trước tôi có làm bản Giáng Sinh Tha Hương và đưa lên mạng. Bài hát được một số người đồng cảm. Sau đó có một thính giả ở Uc gởi thư nói rằng bài hát này có một câu nhạc mở đầu giống bản của ai đó. Tôi liền sửa đổi lại và vẫn giữ nguyên ý tưởng về một bài hát Giáng Sinh mang tâm trạng của những người xa xứ. 

Dưới đây là lời ca của bản Giáng Sinh Viễn Xứ được sửa đổi và hòan tất vào tháng 12 năm 2008: 

” Em ơi Giáng Sinh ngày đông đã tới. Mênh mông giá băng ngòai kia tuyết rơi. 

Đêm nay Giáng Sinh nhớ em vô cùng. Mùa xưa dạo phố tung tăng, nữa đêm giáo đường xem lễ. ( áo em xanh dài xinh xắn). 

 

Nghe câu thánh ca lời em nguyện khấn. Xin cho chúng con tình yêu sắt son. Qua bao khó khăn mãi luôn vững lòng. Dù đời chia cách núi sông ( dù đời chia xa rất xa), vẫn mong những ngày có nhau. 

Con là người viễn xứ, theo thuyền vượt trùng dương, băng qua ngàn sóng gió. Non nước con yên vui, chinh chiến bỗng tràn vào, nhà nhà đau chia ly. 

Lang thang đời viễn xứ, bên này nhìn trời sao, ươm mơ về chốn cũ ( anh mơ về phố cũ). Có tiếng chuông ngân vang, có tiếng hát em rộn ràng, một trời yêu thương chứa chan. 

 

Chúa ơi, Chúa ơi, cầu xin ơn phước. Ban cho chúng con bình an thế gian. Quê hương đã xa biển xanh ngút ngàn. Người đi khắp chốn tha phương. Có vui đón mùa Giáng Sinh.” 

 

Hi vọng là bài hát diễn tả phần nào nỗi niềm tha hương mà những bài Giáng Sinh cũ không có. Có người ra đi vì vượt biển, di tản, có người đòan tụ gia đình trong những năm sau này. Dù vì lý do nào thì cũng đứng bên này mà nhớ về kỷ niệm năm xưa mùa Giáng Sinh. 

Xin bấm vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe tác giả hát và đàn. Mọi đóng góp ý kiến xin gởi chiphuctran@yahoo.com.

MÙA THU ĐẾN RỒI ĐÓ EM

Posted in Bài Viết on the November 19th, 2008


Lá quốc kỳ của đất nước Canada có hình chiếc lá phong ( maple) màu đỏ nằm trên nền màu trắng. Xứ này có nhiều cây phong, và từ nhựa cây phong người ta có thể sản xuất ra đường để ăn. Mùa thu lá phong đỏ rực tuyệt đẹp, câu thơ Nguyễn Du “ rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” cũng tuyệt vời tả cảnh mùa thu.

Khi định cư tại xứ lạnh tình nồng này tôi mới có dịp thưởng thức cái đẹp của mùa thu cũng như hiểu được câu thơ kia vì ở quê nhà Việt Nam không có cây phong.

Ở Canada được mấy năm đã cho cảm hứng viết được hai bài hát về mùa thu : Thu Tiễn Người và Mùa Thu Đến Rồi Đó Em.

Cảnh lá phong vàng đỏ chỉ được vài ngày ở thành phố Calgary khỏang cuối tháng 8 và đầu tháng 9. Sau đó chỉ một trận tuyết rơi, gió thổi mạnh là hàng cây trở nên trơ trụi. Mùa thu đẹp nhưng lại ngắn càng cho cảm giác mong manh quí giá.

Nhớ lại tâm tưởng về mùa thu thuở còn trẻ. Mùa thu của bão lụt miền Trung, mùa thu trong văn học với thơ Đường, mùa thu của người con gái đi lấy chồng cộng thêm nỗi nhớ quê nhà xa cách. Lái xe chạy ngang qua một hàng cây, một cơn gió thổi làm tung lá vàng, lá bay chơi vơi trước mắt và lòng rộn lên với hình ảnh lá bay tràn ngập.

Một buổi sáng đầu tháng 9, 1984, trên đường đến đại học Calgary, miệng lẩm nhẩm câu hát mở đầu: “ mùa thu đến rồi đó em” và đầu óc miên man để hình thành ca khúc. Vào thư viện học, nhìn ra lớp kính mùa thu gợi hứng,  và xếp sách vở để cầm bút viết cho xong ca từ bài hát Mùa Thu Đến Rồi Đó Em.

Bằng hữu sau này nhận xét bài hát có nét nhạc buồn cổ điển cùng lời ca man mác. Vẫn là kỷ niệm của một thời ở Canada thành phố Calgary, tuổi thanh niên đầy lãng mạn của kiếp sống lưu vong ở xa quê nhà nữa vòng trái đất.

Chiều nay, một ngày giữa tháng 11, 2008, một mình lang thang trong một công viên nhỏ ở San Jose California, một vài cây lá vàng nhuộm khắp, gợi nhớ mùa thu đến muộn. Chép ra lời ca, và đưa bài hát vào mục nghe nhạc để mời khách thưởng thức vói giọng ca Mai Hương.

 “Mùa thu đến rồi đó em, chiều nay núi rừng bỗng phai, màu xanh muôn cây lá, bằng sắc thắm thu phong, nhớ nhung dâng đầy, kiếp người tiếc nuối.

Mùa thu gió lùa tóc em, mùa thu mây trời vẫn xanh, mùa thu hương yêu ngây ngất, mùa thu thắm thiết quê xa, biết đâu ngày về, câu hát mong chờ.

Mùa thu đến rồi đó em, mùa thu đến rồi đó em, lòng anh lá bay lá bay. Mùa thu xưa ta nay đâu, tháng năm cánh chim lướt mau, vết hằn đời thêm nỗi sầu.

Mùa thu lá vàng áo em, mùa thu khói lửa chiến chinh, màu thu quê hương xa cách, mùa thu em bước sang ngang, lá rơi lá rơi duyên kiếp bẽ bàng”

ĐÓA HOA MÙA VU LAN

Posted in Bài Viết on the August 9th, 2008

Năm 1983, hồi còn ở thành phố Calgary, Canada, người Việt ở đây khỏang chục ngàn và có Hội Phật Giáo Việt Nam Calgary. Mỗi chủ nhật, Hội tổ chức lễ tụng kinh tại một hội trường thuê, chứa được khỏang hai trăm người.
Một ngày nhân mùa Vu Lan, có tổ chức lễ bông hồng cài áo. Nhìn một số cụ già mắt đẫm lệ khi được cài bông hồng trắng lẫn bông hồng đỏ, tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên. Và tôi hiểu ra rằng những cụ già kia đang nhớ mẹ của họ, lúc đó họ trở thành đứa bé trong tâm tưởng đối với người mẹ đã khuất. Cho dù cánh hoa hồng đỏ do đứa con đang có mặt cài lên tặng để kính trọng tình mẫu tử, nhưng niềm vui kia không đủ lấn át nỗi buồn.
Hội thực hiện đặc san và nhờ tôi viết một ca khúc. Tôi chọn đề tài đóa hoa mùa Vu Lan và đặt tên cho bài hát. Đã có bản Bông Hồng Cài Ao của Phạm Thế Mỹ phổ thơ Nhất Hạnh quá nổi tiếng, giống như Lý Bạch phải thán phục bài thơ Hòang Hạc Lâu của Thôi Hiệu  mà không dám đề bút tả ngôi lầu nổi tiếng này, và tôi phải ráng.
Lời ca của bản Đóa Hoa Mùa Vu Lan như sau:
“Cành hoa hồng thắm cài lên áo em. Cùng nhau chia vui mẹ hiền còn đó. Hỏi em, me thương em không, em bảo mẹ thuơng em lắm. Hỏi em, em yêu mẹ không, em cười sao lại không yêu.
Tình yêu nào đó nồng lên mắt em. Tình yêu bao la của mẹ cao quí. Ngày thơ tung tăng bên me, xứ người giờ con lỡ bước. Lời khuyên ra đi năm nao, con ghi nhớ mãi trong lòng.
Điệp khúc: Nay mùa Vu Lan, mùa báo hiếu đó em. Chấp tay ta cùng nguyện cầu, nén hương dâng trước Phật đài. Cầu cho mẹ yêu an vui, cầu cho quê hương đau thương, không còn khói lửa, không còn hận thù.
Cành hoa hồng thắm cài lên áo em. Này em vui đi, kìa sao em khóc. Nghìn công ơn sâu của mẹ, bao giờ đời con báo đáp. Ngày quê hương thôi chia ly, mẹ hiền hết câu mong chờ.
Đóa hoa mùa Vu Lan, nở ngát trong tim, tình yêu của mẹ.”
Có người bảo là câu hỏi em có thương mẹ hay mẹ có thương em hay không là vớ vẩn. Thực ra chỉ là lấy cớ để hỏi người em gái, để có câu chuyện trao đổi và để người em có dịp để nói về tình mẫu tử của mình.
Còn việc em được cài bông hồng đỏ mà sao lại khóc là có thật. Cô gái vượt biển lưu lạc xứ người, nhìn hoa đỏ mà nhớ mẹ ở quê nhà vời vợi.
Ý này khác với lời ca trong Bông Hồng Cài Ao rằng anh, em hãy vui sướng đi vì còn mẹ nên được cài bông đỏ.
Rốt cuộc, ca khúc Đóa Hoa Mùa Vu Lan cũng có nét riêng. Có tình mẹ, có dâng hương lễ Phật, có bông hồng cài áo và có chất Vu Lan. Và chỉ hát đúng vào mùa Vu Lan mà thôi.
Tôi nhờ ca sĩ Mai Hương hát thu băng. Chị tâm sự rằng khi hát câu cuối, lòng chợt nhớ mẹ của chị đã khuất.
Hòa âm của Đặng Xuân Thìn với bốn vĩ cầm và một dương cầm, anh viết rất khéo, quyện vào tiếng hát lóng lánh của giọng ca mang chất cổ điển- Mai Hương- tiếng hát không làm phiền chúng ta-  nhà báo Ngô Đình Vận đã viết như vậy.
Khi sáng tác ca khúc, lòng tôi nghĩ về mẹ ở Tuy Hòa. Lúc thực hiện xong CD, năm 1996, tôi gởi về quê và nhắn người nhà mở cho mẹ nghe để biết thằng con ở xứ người vẫn thương vẫn nhớ. Nhưng bà chưa kịp thưởng thức thì bệnh nặng và qua đời. Đây là một nỗi niềm chư a trọn vẹn của tác giả Đóa Hoa Mùa Vu Lan.
Khi tụng kinh cầu nguyện, tâm trí hướng về Phật, hướng về người thân đã khuất với ý tưởng tốt lành. Có thể khi ca khúc ca ngợi tình mẹ dâng lên cũng tạo nên bầu không khí an hòa.
Mùa lễ Vu Lan 2008, mời quí vị nghe một bài hát để yêu, để nhớ mẹ cho dù còn sống hay đã khuất, tiếng hát Mai Hương với Đóa Hoa Mùa Vu Lan.

Trần Chí Phúc

CA KHÚC MỚI- CÔ GÁI VIỆT PHỐ ĐÈN ĐỎ SINGAPORE

Posted in Bài Viết on the April 23rd, 2008

CÃ� GÃ�I VIá»�T PHá»� Ä�Ã�N Ä�á»� SINGAPORETôi vẫn thao thức viết tiếp những ca khúc về thân phận người con gái Việt Nam. Bản Tìm Em Ghé Chợ Mã Lai (năm 2006) cảm hứng từ tin cô gái Việt bị bán đấu giá ở chợ Mã Lai, người đàn ông nào đó đã mua và dẫn cô về đâu không ai biết.

Mới đây, một bài báo đăng trên mạng điện tử nói về những cô gái Việt trong khu phố đèn đỏ Singapore làm tôi xúc động. Thời trước đâu có cái cảnh nhiều người con gái của quê hương mình phải bị đem ra xứ người để làm kiếp bán trôn cho khách ngọai quốc.

Hơn nữa, họ phải đứng đường mời khách, bị cảnh sát đuổi bắt, bị hà hiếp, bị bao nhiêu thứ đày đọa. Nàng Kiều của Nguyễn Du chỉ có một, đàng này cả hàng chục, hàng trăm và còn nhiều nữa.

Quê nhà không dung chứa, không chăm sóc những người chân yếu tay mềm, người con gái Việt Nam chỉ còn một nghề bán thân. Không những trong nước mà phải lưu lạc đất nước lạ. Trách nhiệm này thuộc về những người Việt Cộng đang cầm quyền.

Câu nhạc mở đầu của bản giao hưởng Hungarian Dance No 5 tôi nghe từ một cây đàn vĩ cầm của nhạc sinh Sài Gòn mấy chục năm cũ, gợi hứng cho những nốt nhạc tiếp theo, xen lẫn với ca từ nói về những cô gái phố đèn đỏ Singapore. Không riêng xứ này mà các khu đèn đỏ các nước như Thái Lan, Cam Bốt, Mã Lai…, cũng có bóng dáng của những người con gái mang nét quê hương.

Chữ “ thương nữ” lấy ý từ câu thơ “ Thương nữ bất tri vong quốc hận. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa”.

Mấy cô gái ngồi hát Karaoke những bài quê hương để bớt nhớ nhà. Những cái tên Hồng, Hoa, Lan, Thủy, Cúc… cho dù là tên giả, nhưng nghe quen thuộc.

Khi nhẩm hát câu cuối của bài hát: “ Khơi nỗi nhớ nhà ôi xa quá , không lối về”, có lúc tôi nghẹn lời.

Tôi ca với tiếng đàn ghi ta của mình. Cám ơn giọng phụ họa của Tuyết Trâm làm bài hát có tính nghệ thuật hẳn lên. Nó không còn là “tính thời sự” như một vài người đã phê bình.

Cám ơn bằng hữu La Vân đã giúp cho điều kiện thu âm bài hát này. Dưới đây là lời ca, bạn có thể sửa đổi vài ca từ theo ý riêng mà vẫn không làm mất đi tính cách của nguyên tác.

CÔ GÁI VIỆT PHỐ ĐÈN ĐỎ SINGAPORE

Người con gái Việt Nam khu đèn đỏ. Màn đêm xuống phố phường Singapore. Đèn lấp lánh em đứng khoe da thịt. Tay vẫn tay chào mời đón khách làng chơi.

Lòng tôi bỗng buồn thương cho số phận. Những cô gái yêu kiều nét quê hương. Đời nổi trôi em đến đây đứng đường. Ôi xót xa nào đem bán thân nơi xứ người.

Điệp khúc- Kêu tên người em, nghe thật quen, sao ngậm ngùi. Thương cho đời hoa bao đàn ông lạ dập vùi. Chịu nhiều cay đắng, người con gái Việt Nam.

Dùng thân xác làm vui khách nước ngòai. Đời thương nữ, ê chề ( tủi hờn) kiếp bán hoa.

Giữa đêm vắng tiếng hát em , lệ nhòa. Khơi nỗi nhớ nhà ôi xa quá, không lối về.

Mùa tháng tư 2008, gởi bạn bài hát mới, để nhắc nhớ nhau về một quê nhà xa xôi. Ba mươi ba năm đã trôi.

Mọi liên lạc chiphuctran@yahoo.com.

Thung lũng hoa vàng 20-4-2008

Trần Chí Phúc

HOÀNG SA TRƯỜNG SA- QUẦN ĐẢO QUÊ TA

Posted in Bài Viết on the January 3rd, 2008

Sn850074.jpgCa khúc mới của Trần Chí Phúc., viết tặng thanh niên sinh viên Việt Nam đứng lên đấu tranh chống Trung Cộng xâm chiếm hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa.

Trước tin Trung Cộng ngang nhiên công bố Hòang Sa và Trường Sa thuộc sự quản lý của họ vào đầu tháng 12-2007, thanh niên sinh viên Việt Nam đã biểu tình phản đối tại Hà Nội và Sài Gòn vào hai chủ nhật 9-12 -2007 và 16-12-2007.

Một số văn nghệ sĩ trong nước đã lên tiếng và hôm nay, nhạc sĩ Trần Chí Phúc ở thành phố San Jose, California, Hoa Kỳ cũng góp tiếng nói.

Ca khúc anh vừa hòan tất vào ngày cuối năm 2007 mang tên Hòang Sa Trường Sa- Quần Đảo Quê Ta, từ nỗi đau của một con dân giòng máu Lạc Hồng trước nguy cơ tổ quốc bị xâm chiếm, cộng thêm cảm hứng từ các cuộc biểu tình của thanh niên sinh viên Việt Nam yêu nước.

Lời ca như sau:

“Hòang Sa Trường Sa là quần đảo quê ta. Hòang Sa Trường Sa còn dấu vết ông cha. Hòang Sa Trường Sa vùng biển lớn bao la. Lời tổ quốc thiết tha, con cháu giữ gìn.

Này anh em ơi, này đồng bào ơi, cùng nhau hiên ngang, ta đứng lên bảo vệ tổ quốc.

Này anh em ơi, này đồng bào ơi, ta đấu tranh dành lại quần đảo thân yêu.

Ta quyết giữ Hòang Sa, ta quyết giữ Trường Sa, diệt tan quân xâm lấn.

Ta quyết giữ Hòang Sa. Ta quyết giữ Trường Sa, quần đảo quê hương Việt Nam.”

Mời các bạn bấm vào ô NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe bài hát này.

MÙA THÁNG TƯ NGHE CA KHÚC SÀI GÒN MƠ NGÀY HỘI NGỘ

Posted in Bài Viết on the April 5th, 2007

Trần Chí Phúc viết khá nhiều ca khúc về Sài Gòn, thành phố đã cho anh những cảm xúc nồng nàn. Bản Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ, sáng tác năm 1983 nghe thật buồn. Một vài câu hát như : ” Người đi từ thuở buông tay súng” nói lên một tình huống đặc biệt của những người lính miền Nam trong những ngày tháng ba tháng tư năm 1975 đã không chiến đấu hết sức và đưa đến sự thất thủ mau chóng của Sài Gòn, thủ đô Việt Nam Cộng Hòa. Cũng từ câu hát này gợi ý cho những bài viết và bài thơ nói về một giai đọan lịch sử chiến tranh.

Trong cuối ca khúc, ước mơ được vẽ vời : ” Một ngày anh sẽ về bên em. Anh sẽ về vàng sắc cờ bay” điểm nét hào hùng tạo sự phong phú cho lời ca trữ tình. Có não nề, có hi vọng, có sướt mướt xen lẫn hào khí.

Dưới đây là lời ca của ca khúc Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ:

Sài Gòn ta từ ngày chia xa. Bao năm rồi mộng ước phôi pha. Người đi từ thưở buông tay súng. Có biết cho người chốn lao lung.

Sài Gòn dù cưỡng đổi thay tên. Nhưng trong lòng người vẫn không quên. Thành xưa kỷ niệm bao tiếc thương. Se sắt ai niềm đau quê hương.

Sài Gòn còn đâu em ơi. Sài Gòn chiều nao mưa rơi. Những hàng me đổ lá tuôn sầu. Ngập đường vui chân em về đâu.

Sài Gòn thôi đừng buồn nghe em. Anh phương trời em khóc bơ vơ. Trời mưa bên này làm nhung nhớ. Em có chờ anh em có mơ.

Một ngày anh sẽ về bên em. Anh sẽ về vàng sắc cờ bay. Thành đô bao người say đêm nay. Nâng chén tương phùng tay nắm tay.

Tiếng hát Duy Quang trình bày, thu thanh trong cuốn băng Sài Gòn Em Ở Đó phát hành năm 1986. Mời các bạn bấm vào mục NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để thưởng thức.

CA KHÚC MÙA XUÂN THA HƯƠNG- NGHE ĐỂ NHỚ NHỮNG MÙA XUÂN LƯU VONG

Posted in Bài Viết on the February 6th, 2007

Năm 1980, tại thành phố Calgary, Canada trong cái lạnh lẽo của bầu trời tuyết đổ thì những tờ lịch bắt đầu một năm mới Canh Thân mở ra. Tết đến ở đâu đó quê nhà VN xa cách nhưng nơi của tác giả Trần Chí Phúc đang sống thì mùa Xuân chỉ là sự tưởng tượng. Bài hát được viết trong cảm xúc tha hương, mơ về chốn cũ dù chỉ trong vài phút giây mong manh.

Mùa Xuân năm 2007, ngồi nghe lại ca khúc Mùa Xuân Tha Hương, với tiếng hát Ngọc Trọng, tiếng đàn guitar của cả hai người bạn văn nghệ Trần Chí Phúc và Ngọc Trọng, cùng thu thanh vào năm 1982 trong cuốn băng Ru Em Đời Mất Xứ thực hiện tại Canada, lòng bồi hồi.

Mời quí vị bấm vào phần Nghe Nhạc Trần Chí Phúc để thưởng thức một ca khúc viết cách đây 27 năm.

Next Page »